海棠

宋代 周弼
海棠最佳须老丛,远及百年花始红。 历看名葩此为盛,刚柯硬叶交相映。 倚石攒青二三丈,雨膏倒吸胭脂上。 仿佛璇霄发曙光,细族蓬莱绣旗仗。 露欲收珠色转深,香玉万颗藏春阴。 轻风欲透紫丝障,一片朝霞倾入林。 凤城多少栽花处,低嫩俱无可观树。 相对令人忆故山,年年雕萼扫朱栏。 只今惟有溪童在,应放高枝栖白鹇。
hǎi táng zuì jiā lǎo cóng   yuǎn bǎi nián huā shǐ hóng  
kàn míng wèi shèng   gāng yìng jiāo xiāng yìng  
shí zǎn qīng èr sān zhàng   gāo dào yān zhī shàng  
fǎng 仿 xuán xiāo shǔ guāng   péng lái xiù zhàng  
shōu zhū zhuǎn shēn   xiāng wàn cáng chūn yīn  
qīng fēng tòu zhàng   piàn zhāo xiá qīng lín  
fèng chéng duō shǎo zāi huā chù   nèn guān shù  
xiāng duì lìng rén shān   nián nián diāo è sǎo zhū lán  
zhī jīn wéi yǒu tóng zài   yīng fàng gāo zhī bái xián