还山吟

明代 王恭
我所思兮商颜之峰、首阳之岑。烟霞明灭澒洞不可极,但见迸泉飒飒飞雨愁深林。 中有玄猿叫月,鸣鹤在阴。采芝行歌不复听,食薇远引终难寻。 古来龙蠖皆有道,至人舒卷应无心。吾不能学蔡泽取卿相,又不能学季子多黄金。 耦耕忘世志何洁,楚狂歌凤讥已深。我欲还山发哀吟,天冥冥兮云阴沈。 白石兮粼粼,流泉兮涔涔。拂商羽兮弦素琴,山之灵兮来赏音。 彼聋俗之颠倒兮乐淫淫。骎骎吾将捐其袂、解其襟,脱苍龙之佩、荆玉之簪。 怅佳人于极浦,涕淋浪而沾襟。
suǒ shāng yán zhī fēng shǒu yáng zhī cén yān xiá míng miè hòng dòng   dàn jiàn bèng quán fēi chóu shēn lín
zhōng yǒu xuán yuán jiào yuè   míng zài yīn cǎi zhī xíng tīng   shí wēi yuǎn yǐn zhōng nán xún
lái lóng huò jiē yǒu dào   zhì rén shū juàn yīng xīn néng xué cài qīng xiàng   yòu néng xué duō huáng jīn
ǒu gēng wàng shì zhì jié   chǔ kuáng fèng shēn hái shān āi yín   tiān míng míng yún yīn shěn
bái shí lín lín   liú quán cén cén shāng xián qín   shān zhī líng lái shǎng yīn
lóng zhī diān dào yín yín qīn qīn jiāng juān mèi jiě jīn   tuō cāng lóng zhī pèi jīng zhī zān
chàng jiā rén   lín làng ér zhān jīn