还里

宋代 陈师道
旷士爱吾庐,游子悲故乡。 慷慨四方志,老衰但悲伤。 虚名自成误,失得略相当。 暮年还家乐,未觉道路长。 闾里喜我来,车马塞康庄。 争前借言色,草木亦晶光。 向来千人聚,一老独倘佯。 手开南阳阡,松柏郁苍苍。 永愿守一丘,脱身万里航。 平生功名念,倒海浣我肠。 款段引下泽,断弦更空觞。 尚恐北山南,有文移路傍。
kuàng shì ài   yóu bēi xiāng  
kāng kǎi fāng zhì   lǎo shuāi dàn bēi shāng  
míng chéng   shī de lüè xiāng dāng  
nián huán jiā   wèi jué dào cháng  
lái   chē sāi kāng zhuāng  
zhēng qián jiè yán   cǎo jīng guāng  
xiàng lái qiān rén   lǎo cháng yáng  
shǒu kāi nán yáng qiān   sōng bǎi cāng cāng  
yǒng yuàn shǒu qiū   tuō shēn wàn háng  
píng shēng gōng míng niàn   dào hǎi huàn cháng  
kuǎn duàn yǐn xià   duàn xián gèng kōng shāng  
shàng kǒng běi shān nán   yǒu wén bàng