还雷峰

明代 释函是
夜夜还山梦,梦中山宛然。青松犹夹岸,绿竹已参天。 却恨忙年月,深怜旧草玄。看看秋又尽,归雁入寒烟。
hái shān mèng   mèng zhōng shān wǎn rán qīng sōng yóu jiā àn   zhú 绿 cān tiān    
què hèn máng nián yuè   shēn lián jiù cǎo xuán kàn kàn qiū yòu jǐn guī   yàn hán yān