还故园诗

南北朝 江淹
汉臣泣长沙。 楚客悲辰阳。 古今虽不举。 兹理亦宜伤。 山中信寂寥。 孤景吟空堂。 北地三变露。 南檐再逢霜。 窃值寰海辟。 仄见圭纬昌。 浮云抱山川。 游子御故乡。 遽发桃花渚。 适宿春风场。 红草涵电色。 绿树铄烟光。 高歌傃关国。 微叹依笙篁。 请学碧灵草。 终岁自芬芳。
hàn chén cháng shā
chǔ bēi chén yáng
jīn suī
shāng
shān zhōng xìn liáo
jǐng yín kōng táng
běi sān biàn
nán yán zài féng shuāng
qiè zhí huán hǎi
jiàn guī wěi chāng
yún bào shān chuān
yóu xiāng
táo huā zhǔ
shì 宿 chūn fēng chǎng
hóng cǎo hán diàn
绿 shù shuò yān guāng
gāo guān guó
wēi tàn shēng huáng
qǐng xué líng cǎo
zhōng suì fēn fāng