孤坐无聊每思江湖之适

宋代 陆游
世上元无第一篿,此身只合卧沧洲。 橹摇渔浦苍茫月,帆带松江浩荡秋。 有酒人家皆可醉,无僧山寺亦闲游。 老来阅尽荣枯事,万变惟应一笑酬。
shì shàng yuán tuán 篿   shēn zhī cāng zhōu
yáo cāng máng yuè   fān dài sōng jiāng hào dàng qiū
yǒu jiǔ rén jiā jiē zuì   sēng shān xián yóu
lǎo lái yuè jǐn róng shì   wàn biàn wéi yīng xiào chóu