谷自乱离之后在西蜀半纪之馀多寓止精舍…四韵以吊之

唐代 郑谷
每思闻净话,雨夜对禅床。未得重相见,秋灯照影堂。 孤云终负约,薄宦转堪伤。梦绕长松塔,遥焚一炷香。
měi wén jìng huà   duì chán chuáng wèi zhòng xiāng jiàn   qiū dēng zhào yǐng táng
yún zhōng yuē   báo huàn zhuǎn kān shāng mèng rào cháng sōng   yáo fén zhù xiāng