古远行

唐代 元季川
悠悠远行者,羁独当时思。道与日月长,人无茅舍期。 出门万里心,谁不伤别离。纵远当白发,岁月悲今时。 何况异形容,安须与尔悲。
yōu yōu yuǎn xíng zhě   dāng shí dào yuè zhǎng   rén máo shè
chū mén wàn xīn   shuí shāng bié zòng yuǎn dāng bái   suì yuè bēi jīn shí
kuàng xíng róng   ān ěr bēi