古遠行

唐代 元季川
悠悠遠行者,羈獨當時思。道與日月長,人無茅舍期。 出門萬里心,誰不傷別離。縱遠當白髮,歲月悲今時。 何況異形容,安須與爾悲。
yōu yōu yuǎn xíng zhě   dāng shí dào yuè zhǎng   rén máo shè
chū mén wàn xīn   shuí shāng bié zòng yuǎn dāng bái   suì yuè bēi jīn shí
kuàng xíng róng   ān ěr bēi