孤鸳篇

明代 王世贞
摩诃池上两鸳鸯,和鸣交颈共翱翔。一朝雌去不相待,却使雄栖欲断肠。 不学秦家萧史妃,翻成汉代买臣妻。去似妖娼归北里,留如戍客滞辽西。 生计凄凉枉痴待,主人恩重心难改。顾影犹疑怨耦从,闻呼自愧空名在。 碧荇芳萍梦已虚,红颜绣羽渐凋疏。枝头恨杀连理树,水底生憎比目鱼。 吴天独雁声相亚,臆中清泪如波写。已令明月不成机,复遣寒霜摧半瓦。 总为情深有别离,他生未是此生非。孤魂倘傍韩冯墓,依旧双双一处飞。
chí shàng liǎng yuān yāng   míng jiāo jǐng gòng áo xiáng zhāo xiāng dài què   shǐ xióng 使 duàn cháng    
xué qín jiā xiāo shǐ fēi   fān chéng hàn dài mǎi chén shì yāo chāng guī běi liú   shù zhì liáo   西  
shēng liáng wǎng chī dài   zhǔ rén ēn zhòng xīn nán gǎi yǐng yóu yuàn ǒu cóng wén   kuì kōng míng zài    
xìng fāng píng mèng   hóng yán xiù jiàn diāo shū zhī tóu hèn shā lián shù shuǐ   shēng zēng    
tiān yàn shēng xiāng   zhōng qīng lèi xiě lìng míng yuè chéng   qiǎn hán shuāng cuī bàn    
zǒng wéi qíng shēn yǒu bié   shēng wèi shì shēng fēi hún tǎng bàng hán féng   jiù shuāng shuāng chù fēi