孤鴛篇

明代 王世貞
摩訶池上兩鴛鴦,和鳴交頸共翱翔。一朝雌去不相待,卻使雄棲欲斷腸。 不學秦家蕭史妃,翻成漢代買臣妻。去似妖娼歸北里,留如戍客滯遼西。 生計淒涼枉痴待,主人恩重心難改。顧影猶疑怨耦從,聞呼自愧空名在。 碧荇芳萍夢已虛,紅顏繡羽漸凋疏。枝頭恨殺連理樹,水底生憎比目魚。 吳天獨雁聲相亞,臆中清淚如波寫。已令明月不成機,復遣寒霜摧半瓦。 總為情深有別離,他生未是此生非。孤魂倘傍韓馮墓,依舊雙雙一處飛。
chí shàng liǎng yuān yāng   míng jiāo jǐng gòng áo xiáng zhāo xiāng dài què   shǐ xióng 使 duàn cháng    
xué qín jiā xiāo shǐ fēi   fān chéng hàn dài mǎi chén shì yāo chāng guī běi liú   shù zhì liáo   西  
shēng liáng wǎng chī dài   zhǔ rén ēn zhòng xīn nán gǎi yǐng yóu yuàn ǒu cóng wén   kuì kōng míng zài    
xìng fāng píng mèng   hóng yán xiù jiàn diāo shū zhī tóu hèn shā lián shù shuǐ   shēng zēng    
tiān yàn shēng xiāng   zhōng qīng lèi xiě lìng míng yuè chéng   qiǎn hán shuāng cuī bàn    
zǒng wéi qíng shēn yǒu bié   shēng wèi shì shēng fēi hún tǎng bàng hán féng   jiù shuāng shuāng chù fēi