孤翼吟

宋代 刘子翚
哀哀孤飞禽,声鸣何悲酸。 含情若有诉,口讷无由宣。 瞻云忆旧侣,悠悠隔山川。 勿言异类微,聚散同悲欢。 零霜解叠翼,错采销文翰。 殒身未足辞,失意诚可怜。 群飞尽投林,凌空独翩翩。 岂无栖巢枝,托迹常不安。 啄食朝竞场,流饮暮争源。 鸣弦应机发,薄命当其先。 长翮易奋飞,穷途少周旋。 风云肯借便,一举谁能攀。
āi āi fēi qín   shēng míng bēi suān  
hán qíng ruò yǒu   kǒu yóu xuān  
zhān yún jiù   yōu yōu shān chuān  
yán lèi wēi   sàn tóng bēi huān  
líng shuāng jiě dié   cuò cǎi xiāo wén hàn  
yǔn shēn wèi   shī chéng lián  
qún fēi jǐn tóu lín   líng kōng piān piān  
cháo zhī   tuō cháng ān  
zhuó shí cháo jìng chǎng   liú yǐn zhēng yuán  
míng xián yīng   mìng dāng xiān  
zhǎng fèn fēi   qióng shǎo zhōu xuán  
fēng yún kěn jiè biàn 便   shuí néng pān