古意四首 其一

金朝 雷琯
美人伤独宿,窈窕春闺深。素手卷翠被,当窗调玉琴。 危弦奏苦调,清歌抗哀音。弦绝歌复咽,起作薄命吟。 妾如朱槿花,含英愁晏阴。郎如青铜镜,照面不照心。 不怨不照心,但惜飞光沈。且留连理枕,莫捲合欢衾。 傥君回馀辉,欢盟尚可寻。
měi rén shāng 宿   yǎo tiǎo chūn guī shēn shǒu juàn cuì bèi   dāng chuāng diào qín
wēi xián zòu diào   qīng kàng āi yīn xián jué yàn   zuò mìng yín
qiè zhū jǐn 槿 huā   hán yīng chóu yàn yīn láng qīng tóng jìng   zhào miàn zhào xīn
yuàn zhào xīn   dàn fēi guāng shěn qiě liú lián zhěn   juǎn huān qīn
tǎng jūn huí huī   huān méng shàng xún