古意四首 其三

金朝 雷琯
绵绵兔丝草,濯濯柽树枝。结根偶相值,引蔓缠绵之。 春风一披拂,柯叶含荣滋。弱质附美荫,百龄誓不违。 清商忽用事,霜飙䬃已凄。岂意百尺条,同此寸草萎。 委蔓失所托,憔悴徒伤悲。知君无岁寒,何用相因依。
mián mián cǎo   zhuó zhuó chēng shù zhī jié gēn ǒu xiāng zhí yǐn   màn chán mián zhī    
chūn fēng   hán róng ruò zhì měi yīn bǎi   líng shì wéi    
qīng shāng yòng shì   shuāng biāo bǎi chǐ tiáo tóng   cùn cǎo wēi    
wěi màn shī suǒ tuō   qiáo cuì shāng bēi zhī jūn suì hán   yòng xiāng yīn