古意诗二首 其二

南北朝 王融
霜气下孟津,秋风度函谷。念君凄已寒,当轩卷罗縠。 纤手废裁缝,曲鬓罢膏沐。千里不相闻,寸心郁纷蕴。 况复飞萤夜,木叶乱纷纷。
shuāng xià mèng jīn   qiū fēng hán niàn jūn hán   dāng xuān juǎn luó
qiàn shǒu fèi cái féng   bìn gào qiān xiāng wén   cùn xīn fēn yùn
kuàng fēi yíng   luàn fēn fēn