古意诗

南北朝 王僧孺
青丝控燕马,紫艾饰吴刀。朝风吹锦带,落日映珠袍。 陆离关右客,照耀山西豪。虽非学诡遇,终是任逢遭。 人生会有死,得处如鸿毛。宁能偶鸡鹜,寂寞隐蓬蒿。
qīng kòng yàn   ài shì dāo cháo fēng chuī jǐn dài luò   yìng zhū páo    
guān yòu   zhào yào 耀 shān 西 háo suī fēi xué guǐ zhōng   shì rèn féng zāo    
rén shēng huì yǒu   chù hóng 鸿 máo níng néng ǒu   yǐn péng hāo