古意 其一

明代 李攀龙
秋风西北起,吹我游子裳。浮云从何来,安知非故乡。 萧萧胡马鸣,翩翩下枯桑。暮色入中原,飞蓬转战场。 往路不可怀,行役自悲伤。
qiū fēng 西 běi   chuī yóu shang yún cóng lái ān   zhī fēi xiāng    
xiāo xiāo míng   piān piān xià sāng zhōng yuán fēi   péng zhuàn zhàn chǎng    
wǎng huái 怀   xíng bēi shāng