古意 其四

明代 李攀龙
十五漳河女,出身邯郸庭。丝竹妙一世,纤手何泠泠。 清商有馀悲,慷慨为新声。中曲若无人,含意已独明。 知音难再遇,红妆日夜零。奋响发浮云,摧耳不能听。
shí zhāng   chū shēn hán dān tíng zhú miào shì   qiàn shǒu líng líng
qīng shāng yǒu bēi   kāng kǎi wèi xīn shēng zhōng ruò rén   hán míng
zhī yīn nán zài   hóng zhuāng líng fèn xiǎng yún   cuī ěr néng tīng