古意论交

唐代 李咸用
择友如淘金,沙尽不得宝。结交如乾银,产竭不成道。 我生四十年,相识苦草草。多为势利朋,少有岁寒操。 通财能几何,闻善宁相告。茫然同夜行,中路自不保。 常恐管鲍情,参差忽终老。今来既见君,青天无片云。 语直瑟弦急,行高山桂芬。约我为交友,不觉心醺醺。 见义必许死,临危当指囷。无令后世士,重广孝标文。
yǒu táo jīn   shā jǐn bǎo jié jiāo qián yín   chǎn jié chéng dào
shēng shí nián   xiāng shí cǎo cǎo duō wèi shì péng   shǎo yǒu suì hán cāo
tōng cái néng   wén shàn níng xiāng gào máng rán tóng xíng   zhōng bǎo
cháng kǒng guǎn bào qíng   cēn zhōng lǎo jīn lái jiàn jūn   qīng tiān piàn yún
zhí xián   xíng gāo shān guì fēn yuē wèi jiāo yǒu   jué xīn xūn xūn
jiàn   lín wēi dāng zhǐ qūn lìng hòu shì shì   zhòng guǎng 广 xiào biāo wén