古意九首 其九

唐代 贯休
忆在山中时,丹桂花葳蕤。红泉浸瑶草,白日生华滋。 箬屋开地炉,翠墙挂藤衣。看经竹窗边,白猿三两枝。 东峰有老人,眼碧头骨奇。种薤煮白石,旨趣如婴儿。 月上来打门,月落方始归。授我微妙诀,恬澹无所为。 别来六七年,只恐白日飞。
zài shān zhōng shí   dān guì huā wēi ruí hóng quán jìn yáo cǎo bái   shēng huá    
ruò kāi   cuì qiáng guà téng kàn jīng zhú chuāng biān bái   yuán sān liǎng zhī    
dōng fēng yǒu lǎo rén   yǎn tóu zhǒng xiè zhǔ bái shí zhǐ   yīng ér    
yuè shàng lái mén   yuè luò fāng shǐ guī shòu wēi miào jué tián   dàn suǒ wéi    
bié lái liù nián   zhǐ kǒng bái fēi