古意二首 其一

唐代 祖咏
夫差日淫放,举国求妃嫔。自谓得王宠,代间无美人。 碧罗象天阁,坐辇乘芳春。宫女数千骑,常游江水滨。 年深玉颜老,时薄花妆新。拭泪下金殿,娇多不顾身。 生前妒歌舞,死后同灰尘。冢墓令人哀,哀于铜雀台。
chāi yín fàng   guó qiú fēi pín wèi wáng chǒng   dài jiān měi rén
luó xiàng tiān   zuò niǎn chéng fāng chūn gōng shù qiān   cháng yóu jiāng shuǐ bīn
nián shēn yán lǎo   shí báo huā zhuāng xīn shì lèi xià jīn diàn 殿   jiāo duō shēn
shēng qián   hòu tóng huī chén zhǒng lìng rén āi   āi tóng què tái