古意二首 其二

元代 刘诜
南方有佳人,天质辞红妆。素手映轻雪,明珰照罗裳。 二月千花开,笑语春风香。盈盈水晶帘,丹云贯疏房。 自倚绝世姿,鬒鬟不能霜。秋叶鸣西楼,城乌啼夜凉。 高节良自固,谅不悲年芳。
nán fāng yǒu jiā rén   tiān zhì hóng zhuāng shǒu yìng qīng xuě míng   dāng zhào luó cháng    
èr yuè qiān huā kāi   xiào chūn fēng xiāng yíng yíng shuǐ jīng lián dān   yún guàn shū fáng    
jué shì 姿   zhěn huán néng shuāng qiū míng lóu 西 chéng   liáng    
gāo jié liáng   liàng bēi nián fāng