古意(二十首)

明代 袁凯
蓐食出门去,惨惨践严霜。 问子将何之,千里赴洛阳。 洛阳有剧孟,任侠世称强。 我愿从之游,气势相颉颃。 路逢二三子,被服儒衣裳。 少长各有礼,讲诵麋鹿常中心忽爱慕,与彼遂相忘。¤
shí chū mén   cǎn cǎn jiàn yán shuāng  
wèn jiāng zhī   qiān luò yáng  
luò yáng yǒu mèng   rèn xiá shì chēng qiáng  
yuàn cóng zhī yóu   shì xiāng jié háng  
féng èr sān   bèi shang  
shào zhǎng yǒu   jiǎng sòng 鹿 cháng zhōng xīn ài   suì xiāng wàng     ¤