古意(二十首)

明代 袁凱
蓐食出門去,慘慘踐嚴霜。 問子將何之,千里赴洛陽。 洛陽有劇孟,任俠世稱強。 我願從之游,氣勢相頡頏。 路逢二三子,被服儒衣裳。 少長各有禮,講誦麋鹿常中心忽愛慕,與彼遂相忘。¤
shí chū mén   cǎn cǎn jiàn yán shuāng  
wèn jiāng zhī   qiān luò yáng  
luò yáng yǒu mèng   rèn xiá shì chēng qiáng  
yuàn cóng zhī yóu   shì xiāng jié háng  
féng èr sān   bèi shang  
shào zhǎng yǒu   jiǎng sòng 鹿 cháng zhōng xīn ài   suì xiāng wàng     ¤