古意

唐代 颜曹
逶迤临云雨,蛾眉戏琼台。对酒自娇笑,君王肯下来。 击鼓雷阗阗,选妓纷呈才。锡宴池上子,精魄辞不回。 指日穷所乐,岂知殷运开。孤舟一遥放,曾构成尘埃。
wēi lín yún   é méi qióng tái duì jiǔ jiāo xiào jūn   wáng kěn xià lai    
léi tián tián   xuǎn fēn chéng cái yàn chí shàng zi jīng   huí    
zhǐ qióng suǒ   zhī yīn yùn kāi zhōu yáo fàng céng   gòu chéng chén āi