古意

宋代 李新
野人孤鹤姿,与云相伉俪。 百禽相和鸣,了不关鹤意。 彼美靓闺女,窥户欣客贵。 复有琴心挑,中夜驾车至。 词章烂星汉,市门甘涤器。 竟使谁病痟,野人却嘘欷。
rén 姿   yún xiāng kàng
bǎi qín xiāng míng   liǎo guān
měi jìng guī   kuī xīn guì
yǒu qín xīn tiāo   zhōng jià chē zhì
zhāng làn xīng hàn   shì mén gān
jìng shǐ 使 shuí bìng xiāo   rén què