古意

宋代 李新
野人孤鶴姿,與雲相伉儷。 百禽相和鳴,了不關鶴意。 彼美靚閨女,窺戶欣客貴。 復有琴心挑,中夜駕車至。 詞章爛星漢,市門甘滌器。 竟使誰病痟,野人卻噓欷。
rén 姿   yún xiāng kàng
bǎi qín xiāng míng   liǎo guān
měi jìng guī   kuī xīn guì
yǒu qín xīn tiāo   zhōng jià chē zhì
zhāng làn xīng hàn   shì mén gān
jìng shǐ 使 shuí bìng xiāo   rén què