孤雁 其一

宋代 吴惟信
成行远远别衡阳,岂道如今却断行。声咽为啼千嶂月,翅低因负五更霜。 虽云传信元无托,纵不遭烹亦可伤。遥相倦飞沙上去,芦花吹雪水茫茫。
chéng háng yuǎn yuǎn bié héng yáng   dào jīn què duàn háng shēng yàn wèi qiān zhàng yuè chì   yīn gēng shuāng    
suī yún chuán xìn yuán tuō   zòng zāo pēng shāng yáo xiāng juàn fēi shā shǎng   huā chuī xuě shuǐ máng máng