孤雁篇

明代 何景明
孤雁北来来几时,穷冬无侣鸣声悲。云长路渺去安极,日暮天寒飞更迟。 洞庭潇湘落秋水,苦竹黄芦一千里。清怨时从鸣笛生,断行暮逐哀筝起。 尘沙关塞愁转蓬,随风且落江湖中。微躯幸免庖人俎,短翮长辞猎士弓。 君不见陇山鹦鹉解人语,一生自恨黄金笼。
yàn běi lái lái shí   qióng dōng míng shēng bēi yún cháng miǎo ān   tiān hán fēi gèng chí    
dòng tíng xiāo xiāng luò qiū shuǐ   zhú huáng qiān qīng yuàn shí cóng míng shēng duàn   háng zhú āi zhēng    
chén shā guān sài chóu zhuǎn péng   suí fēng qiě luò jiāng zhōng wēi xìng miǎn páo rén duǎn   cháng liè shì gōng    
jūn jiàn lǒng shān yīng jiě rén   shēng hèn huáng jīn lóng