孤雁

明代 释函是
数年闻雁声,感慨多所系。今年声愈悽,一雁落天际。 念彼百千雁,存没何能计。哀此一雁孤,一去不知岁。 羽毛亦自美,江山岂不丽。死生物之常,何地不足瘗。 所伤共一群,先后终难逮。薄影沉西江,秋风吹浪细。 江月夜夜寒,不敢翘清霁。
shù nián wén yàn shēng   gǎn kǎi duō suǒ jīn nián shēng   yàn luò tiān    
niàn bǎi qiān yàn   cún méi néng āi yàn   zhī suì    
máo měi   jiāng shān shēng zhī cháng      
suǒ shāng gòng qún   xiān hòu zhōng nán dǎi báo yǐng chén jiāng 西 qiū   fēng chuī làng    
jiāng yuè hán   gǎn qiào qīng