孤松叹

元代 王冕
孤松倚云青亭亭,故老谓是苍龙精。 古苔无花护铁甲,五月忽听秋风声。 幽人恐尔斧斤辱,独傍孤根结茅屋。 月明喜看清影摇,雪冻却愁梢尾秃。 昨夜飞霜下南海,山林草木无光彩。 起来摩挲屋上松,颜色如常心不改。 幽人盘桓重慷慨,此物乃是真栋梁。 呜呼!既是真栋梁,天子何不用是扶明堂?
sōng yún qīng tíng tíng   lǎo wèi shì cāng lóng jīng  
tái huā tiě jiǎ   yuè tīng qiū fēng shēng  
yōu rén kǒng ěr jīn   bàng gēn jié máo  
yuè míng kàn qīng yǐng yáo   xuě dòng què chóu shāo wěi  
zuó fēi shuāng xià nán hǎi   shān lín cǎo guāng cǎi  
lai shàng sōng   yán cháng xīn gǎi  
yōu rén pán huán zhòng kāng kǎi   nǎi shì zhēn dòng liáng  
  shì zhēn dòng liáng   tiān yòng shì míng táng