古松歌为泸江旷氏赋

元代 刘崧
旷君屋前古松树,亭亭上出青天外。百年元气结云烟,十里行人望车盖。 君家旧物惟此松,谁其植者渔樵翁。精神独立万文雪,枝叶犹含前古风。 东家主人好种柳,去年郁郁今年朽。种花种柳事繁华,得似苍松屹孤秀。 我愿旷氏之子孙,戒尔斩伐勤培滋。朝看松树砺气节,暮倚松树哦诗书。 泷山青青永无期,还念前人初种时。
kuàng jūn qián sōng shù   tíng tíng shàng chū qīng tiān wài bǎi nián yuán jié yún yān   shí xíng rén wàng chē gài
jūn jiā jiù wéi sōng   shuí zhí zhě qiáo wēng jīng shén wàn wén xuě   zhī yóu hán qián fēng
dōng jiā zhǔ rén hǎo zhǒng liǔ   nián jīn nián xiǔ zhòng huā zhǒng liǔ shì fán huá   de cāng sōng xiù
yuàn kuàng shì zhī sūn   jiè ěr zhǎn qín péi cháo kàn sōng shù jié   sōng shù ó shī shū
lóng shān qīng qīng yǒng   hái niàn qián rén chū zhǒng shí