古诗十九首 其十一

明代 释函是
人生必有死,衰迈寻病老。少壮矢四方,驾言向燕赵。 笙竽连夜动,娱情不觉晓。有客倾盖交,劝我立身好。 中路遽回车,黾勉先贤蚤。荣名勒朝堂,宾从行尘扰。 本所获生平,须鬓忽已皓。韩众安可亲,三万亦难保。 念此当何为,自托岂无道。
rén shēng yǒu   shuāi mài xún bìng lǎo shào zhuàng shǐ fāng jià   yán xiàng yān zhào    
shēng lián dòng   qíng jué xiǎo yǒu qīng gài jiāo quàn   shēn hǎo    
zhōng huí chē   mǐn miǎn xiān xián zǎo róng míng lēi cháo táng bīn   cóng xíng chén rǎo    
běn suǒ huò shēng píng   bìn hào hán zhòng ān qīn sān   wàn nán bǎo    
niàn dāng wéi   tuō dào