古诗十九首 其十九
老妇守罗帏,羞见旧衣裳。谁家游冶儿,不念嫁时妆。
红粉倚高楼,因人还自伤。明月为谁皎,清风为谁长。
举目皆索怀,不如归中堂。我亦曾少年,忆欢时断肠。
幸然决绝蚤,不到悲空床。此心何日止,橘绿柳条黄。
lǎo
老
fù
妇
shǒu
守
luó
罗
wéi
帏
,
xiū
羞
jiàn
见
jiù
旧
yī
衣
shang
裳
shuí
。
jiā
谁
yóu
家
yě
游
ér
冶
bù
儿
,
niàn
不
jià
念
shí
嫁
zhuāng
时
妆
。
hóng
红
fěn
粉
yǐ
倚
gāo
高
lóu
楼
,
yīn
因
rén
人
hái
还
zì
自
shāng
伤
míng
。
yuè
明
wèi
月
shuí
为
jiǎo
谁
qīng
皎
,
fēng
清
wèi
风
shuí
为
zhǎng
谁
长
。
jǔ
举
mù
目
jiē
皆
suǒ
索
huái
怀
,
bù
不
rú
如
guī
归
zhōng
中
táng
堂
wǒ
。
yì
我
céng
亦
shào
曾
nián
少
yì
年
,
huān
忆
shí
欢
duàn
时
cháng
断
肠
。
xìng
幸
rán
然
jué
决
jué
绝
zǎo
蚤
,
bú
不
dào
到
bēi
悲
kōng
空
chuáng
床
cǐ
。
xīn
此
hé
心
rì
何
zhǐ
日
jú
止
,
lǜ
橘
liǔ
绿
tiáo
柳
huáng
条
黄
。