古诗十九首 其八

明代 释函是
乔木不可息,汉女不可思。灼灼桃花夭,家室交相宜。 忡忡谓之何,岂不惮愆期。鸿雁鸣雍雍,冰泮良有时。 江汜且终悔,白茅慎毋移。芣苢何足采,兔罝吾所知。 愿言勖君子,素丝其纰之。
qiáo   hàn zhuó zhuó táo huā yāo jiā   shì jiāo xiāng    
chōng chōng wèi zhī   dàn qiān hóng yàn 鸿 míng yōng yōng bīng   pàn liáng yǒu shí    
jiāng qiě zhōng huǐ   bái máo shèn cǎi   suǒ zhī    
yuàn yán jūn zi   zhī