古诗后十九首 其五
三五楼上女,徙倚当双扉。红妆妙一世,谁不揽容辉。
弦歌入青云,新声亮所稀。千载为一弹,含意有馀哀。
知音难再得,且复立徘徊。终日不成曲,零涕沾裳衣。
三叹令人老,游子何时归。
sān
三
wǔ
五
lóu
楼
shàng
上
nǚ
女
,
xǐ
徙
yǐ
倚
dāng
当
shuāng
双
fēi
扉
hóng
。
zhuāng
红
miào
妆
yī
妙
shì
一
shuí
世
,
bù
谁
lǎn
不
róng
揽
huī
容
辉
。
xián
弦
gē
歌
rù
入
qīng
青
yún
云
,
xīn
新
shēng
声
liàng
亮
suǒ
所
xī
稀
qiān
。
zǎi
千
wèi
载
yī
为
dàn
一
hán
弹
,
yì
含
yǒu
意
yú
有
āi
馀
哀
。
zhī
知
yīn
音
nán
难
zài
再
dé
得
,
qiě
且
fù
复
lì
立
pái
徘
huái
徊
zhōng
。
rì
终
bù
日
chéng
不
qū
成
líng
曲
,
tì
零
zhān
涕
cháng
沾
yī
裳
衣
。
sān
三
tàn
叹
lìng
令
rén
人
lǎo
老
,
yóu
游
zǐ
子
hé
何
shí
时
guī
归
。