古诗后十九首 其十一

明代 李攀龙
高楼出西北,下有故乡道。浮云蔽天起,回飙响秋草。 四时更相至,人生自着老。伤彼游子颜,戚戚难独好。 携手不须臾,弃捐一何早。努力以为乐,泣涕复盈抱。
gāo lóu chū 西 běi   xià yǒu xiāng dào yún tiān   huí biāo xiǎng qiū cǎo
shí gēng xiāng zhì   rén shēng zhe lǎo shāng yóu yán   nán hǎo
xié shǒu   juān zǎo wéi   yíng bào