古诗后十九首 其十二

明代 李攀龙
东城属浮云,阿阁百馀尺。岁暮多悲风,游子衣裳薄。 四野何萧条,所遇但遗迹。来者自为今,去者自为昔。 盛年奄已衰,含意将安适。燕赵出名倡,红颜照宛洛。 结束随时变,弦歌日相索。未弹理怀袖,若在远行客。 弄指一何妙,列柱一何迫。驰情视双燕,飞入王侯宅。
dōng chéng shǔ yún   ā bǎi chǐ suì duō bēi fēng yóu   shang báo    
xiāo tiáo   suǒ dàn lái zhě wèi jīn   zhě wèi    
shèng nián yǎn shuāi   hán jiāng ān shì yān zhào chū míng chàng hóng   yán zhào wǎn luò    
jié shù suí shí biàn   xián xiāng suǒ wèi dàn huái xiù 怀 ruò   zài yuǎn xíng    
nòng zhǐ miào   liè zhù chí qíng shì shuāng yàn fēi   wáng hóu zhái