故上海令黄子律哀诗

元代 邓雅
葛溪有臞儒,冰雪莹怀抱。世事澹无营,经史日稽考。 謇余素相知,同年复同道。谊重比金兰,才高擅词藻。 前年赴公车,异县得国宝。廉勤恒自守,始终竟莫保。 赐归荷皇恩,抱病因热恼。望乡无百里,沦没殡江岛。 呜呼哲人萎,寂寞青山老。痛哭悲风来,愁云翳穹昊。
yǒu   bīng xuě yíng huái 怀 bào shì shì dàn yíng jīng   shǐ kǎo    
jiǎn xiāng zhī   tóng nián tóng dào zhòng jīn lán cái   gāo shàn zǎo    
qián nián gōng chē   xiàn de guó bǎo lián qín héng shǒu shǐ   zhōng jìng bǎo    
guī huáng ēn   bào bìng yīn nǎo wàng xiāng bǎi lún   bìn jiāng dǎo    
zhé rén wěi   qīng shān lǎo tòng bēi fēng lái chóu   yún qióng hào