故人
故人西南风,遗我一束诗。
长哦结幽想,慌惚若见之。
游云霭层霄,聚散安可期。
虚空闻妙音,意重千金赀。
相思若行月,一夕天之涯。
闲窗穿梦魂,碧草春离离。
gù
故
rén
人
xī
西
nán
南
fēng
风
,
yí
遗
wǒ
我
yī
一
shù
束
shī
诗
。
zhǎng
长
ó
哦
jié
结
yōu
幽
xiǎng
想
,
huāng
慌
hū
惚
ruò
若
jiàn
见
zhī
之
。
yóu
游
yún
云
ǎi
霭
céng
层
xiāo
霄
,
jù
聚
sàn
散
ān
安
kě
可
qī
期
。
xū
虚
kōng
空
wén
闻
miào
妙
yīn
音
,
yì
意
zhòng
重
qiān
千
jīn
金
zī
赀
。
xiāng
相
sī
思
ruò
若
xíng
行
yuè
月
,
yī
一
xī
夕
tiān
天
zhī
之
yá
涯
。
xián
闲
chuāng
窗
chuān
穿
mèng
梦
hún
魂
,
bì
碧
cǎo
草
chūn
春
lí
离
lí
离
。