过子陵滩题僧舍壁

宋代 赵鼎
山水莽回互,转眄图画间。念此清绝地,昔人所盘旋。 舟子相叹嗟,示余子陵滩。有台出山半,藤萝蒙藓斑。 缅想建武功,用人及茅菅。躐取汝颍士,列宿枢极环。 中有贫贱交,客星犯帝关。其能荣辱之,但及平生欢。 志愿乃有在,归欤一渔竿。高风邈千载,独立谁跻攀。 山僧本何知,结屋临清湾。笑谓舟中客,何为争崄艰。 权门有遗啄,造请无寒暄。嗫嚅到童仆,俛仰惭衣冠。 所得谅几何,赩汗流面颜。偃鼠不过饱,鹪鹩亦求安。 子能了此义,分子一席闲。
shān shuǐ mǎng huí   zhuǎn miǎn huà jiān niàn qīng jué   rén suǒ pán xuán    
zhōu xiāng tàn jiē   shì líng tān yǒu tái chū shān bàn téng   luó méng xiǎn bān    
miǎn xiǎng jiàn gōng   yòng rén máo jiān liè yǐng shì liè   shū 宿 huán    
zhōng yǒu pín jiàn jiāo   xīng fàn guān néng róng zhī dàn   píng shēng huān    
zhì yuàn nǎi yǒu zài   guī gān 竿 gāo fēng miǎo qiān zǎi   shuí pān    
shān sēng běn zhī   jié lín qīng wān xiào wèi zhōu zhōng   wéi zhēng xiǎn jiān    
quán mén yǒu zhuó   zào qǐng hán xuān niè dào tóng   yǎng cán guān    
suǒ de liàng   hàn liú miàn yán yǎn shǔ guò bǎo jiāo   liáo qiú ān    
zi néng le   fèn xián