过终南柳处士

唐代 司空曙
云起山苍苍,林居萝薜荒。幽人老深境,素发与青裳。 雨涤莓苔绿,风摇松桂香。洞泉分溜浅,岩笋出丛长。 败屦安松砌,馀棋在石床。书名一为别,还路已堪伤。
yún shān cāng cāng   lín luó huāng yōu rén lǎo shēn jìng   qīng cháng
méi tái 绿   fēng yáo sōng guì xiāng dòng quán fēn liū qiǎn   yán sǔn chū cóng zhǎng
bài ān sōng   zài shí chuáng shū míng wéi bié   hái kān shāng