过赵州石桥和杜缑山韵
隔断红尘竟不飞,客行石磴不粘泥。高连晓岸堆晴雪,斜跨青波卧彩霓。
山势远连沧海阔,地维平见太行低。故园回首几千里,怅望碧山山更西。
gé
隔
duàn
断
hóng
红
chén
尘
jìng
竟
bù
不
fēi
飞
,
kè
客
xíng
行
shí
石
dèng
磴
bù
不
zhān
粘
ní
泥
。
。
gāo
高
lián
连
xiǎo
晓
àn
岸
duī
堆
qíng
晴
xuě
雪
,
xié
斜
kuà
跨
qīng
青
bō
波
wò
卧
cǎi
彩
ní
霓
。
。
shān
山
shì
势
yuǎn
远
lián
连
cāng
沧
hǎi
海
kuò
阔
,
dì
地
wéi
维
píng
平
jiàn
见
tài
太
xíng
行
dī
低
。
。
gù
故
yuán
园
huí
回
shǒu
首
jǐ
几
qiān
千
lǐ
里
,
chàng
怅
wàng
望
bì
碧
shān
山
shān
山
gèng
更
xī
西
。
。