过章秀才洛阳客舍

唐代 姚伦
达人心自适,旅舍当闲居。不出来时径,重看读了书。 晚山岚色近,斜日树阴疏。尽是忘言客,听君诵子虚。
rén xīn shì   shè dāng xián chū lái shí jìng   zhòng kàn le shū
wǎn shān lán jìn   xié shù yīn shū jìn shì wàng yán   tīng jūn sòng