过尹山访王咸中

清代 晓青
咫尺东皋在,怀人正夕阳。微茫山色远,咿哑橹声长。 短鬓惭鸥白,圆沙聚鸭黄。年来漂泊惯,客路似家乡。
zhǐ chǐ dōng gāo zài   huái 怀 rén zhèng yáng wēi máng shān yuǎn   shēng zhǎng
duǎn bìn cán ōu bái   yuán shā huáng nián lái piāo guàn   shì jiā xiāng