过吴淞江
洞庭一水七百里,震泽与之俱渺茫。
鸿雁一声天接水,蒹葭八月露为霜。
轻风谩引渔郎笛,落日偏惊估客航。
我亦年来倦游历,解缨随处濯沧浪。
dòng
洞
tíng
庭
yī
一
shuǐ
水
qī
七
bǎi
百
lǐ
里
,
zhèn
震
zé
泽
yǔ
与
zhī
之
jù
俱
miǎo
渺
máng
茫
。
hóng
鸿
yàn
雁
yī
一
shēng
声
tiān
天
jiē
接
shuǐ
水
,
jiān
蒹
jiā
葭
bā
八
yuè
月
lù
露
wèi
为
shuāng
霜
。
qīng
轻
fēng
风
mán
谩
yǐn
引
yú
渔
láng
郎
dí
笛
,
luò
落
rì
日
piān
偏
jīng
惊
gū
估
kè
客
háng
航
。
wǒ
我
yì
亦
nián
年
lái
来
juàn
倦
yóu
游
lì
历
,
jiě
解
yīng
缨
suí
随
chù
处
zhuó
濯
cāng
沧
làng
浪
。