过潍州驿,见蔡君谟题诗壁上云:「绰约新娇
长垂玉箸残妆脸,肯为金钗露指尖。
万斛闲愁何日尽,一分真态更难添。
zhǎng
长
chuí
垂
yù
玉
zhù
箸
cán
残
zhuāng
妆
liǎn
脸
,
kěn
肯
wèi
为
jīn
金
chāi
钗
lù
露
zhǐ
指
jiān
尖
。
。
wàn
万
hú
斛
xián
闲
chóu
愁
hé
何
rì
日
jǐn
尽
,
yī
一
fēn
分
zhēn
真
tài
态
gèng
更
nán
难
tiān
添
。
。