過濰州驛,見蔡君謨題詩壁上云:「綽約新嬌
長垂玉箸殘妝臉,肯為金釵露指尖。
萬斛閒愁何日盡,一分真態更難添。
zhǎng
長
chuí
垂
yù
玉
zhù
箸
cán
殘
zhuāng
妝
liǎn
臉
,
kěn
肯
wèi
為
jīn
金
chāi
釵
lù
露
zhǐ
指
jiān
尖
。
。
wàn
萬
hú
斛
xián
閒
chóu
愁
hé
何
rì
日
jǐn
盡
,
yī
一
fēn
分
zhēn
真
tài
態
gèng
更
nán
難
tiān
添
。
。