过松江诗
吴淞三万六千顷,震泽与之俱渺茫。鸿雁一声天接水,蒹葭八月露为霜。
秋风漫引渔人笛,落日偏惊贾客航。三十年前此来往,尘缨犹未濯沧浪。
wú
吴
sōng
淞
sān
三
wàn
万
liù
六
qiān
千
qǐng
顷
,
zhèn
震
zé
泽
yǔ
与
zhī
之
jù
俱
miǎo
渺
máng
茫
。
。
hóng
鸿
yàn
雁
yī
一
shēng
声
tiān
天
jiē
接
shuǐ
水
,
jiān
蒹
jiā
葭
bā
八
yuè
月
lù
露
wèi
为
shuāng
霜
。
。
qiū
秋
fēng
风
màn
漫
yǐn
引
yú
渔
rén
人
dí
笛
,
luò
落
rì
日
piān
偏
jīng
惊
gǔ
贾
kè
客
háng
航
。
。
sān
三
shí
十
nián
年
qián
前
cǐ
此
lái
来
wǎng
往
,
chén
尘
yīng
缨
yóu
犹
wèi
未
zhuó
濯
cāng
沧
làng
浪
。
。