过诗人家永夫墓

清代 张一鸣
天意笃之子,使之长贱贫。贱贫满世间,若个称诗人。 诗人葬空山,抔土亦有神。山鬼穿幽篁,入夜常相亲。 千秋此岩阿,永永栖吟魂。采菊为君荐,聊此同清芬。
tiān zhī   shǐ 使 zhī zhǎng jiàn pín jiàn pín mǎn shì jiān ruò   chēng shī rén    
shī rén zàng kōng shān   póu yǒu shén shān guǐ chuān yōu 穿 huáng   cháng xiāng qīn    
qiān qiū yán ē   yǒng yǒng yín hún cǎi wèi jūn jiàn liáo   tóng qīng fēn